Ăn dặm cho bé

Trẻ lười ăn từ những thói quen sai lầm của người lớn

Cách nuôi dạy, cho trẻ ăn theo phương pháp bấy lâu nay thật không ngờ chính là nguyên nhân làm cho trẻ lười ăn, biếng ăn: cha mẹ hay hù dọa trẻ, dù roi làm trẻ sợ, hay ép trẻ ăn quá nhiều, làm trẻ “xao nhãng” bằng cách bật tivi, sử dụng ipad … để dụ dỗ trẻ. Chính vì thế đã tạo thành thói quen cực kỳ không tốt ở trẻ, làm trẻ không tập trung khi ăn dẫn đến chán ăn thậm chí một số bệnh nguy hiểm.

Loading...

Mặc kệ ai nói mẹ thất bại mới phải đánh con, tôi chỉ cần con ăn ngoan, đàng hoàng hết bát cơm thì đánh vài lần cho nhớ cũng được.

Hôm qua, tôi vô tình có đọc được tâm sự của một bà mẹ về vấn đề Nuôi con bực quá đôi khi cũng phải đánh con và cảm thấy vô cùng thông cảm với bà mẹ này. Nhiều người cho rằng cha mẹ thất bại mới đánh con để ép bé ăn. Tuy nhiên tôi nghĩ, đó là do họ chưa ở vào hoàn cảnh của một bà mẹ có con biếng ăn.

Bước sang tuổi thứ 2, nhưng con gái tôi mới được 12,5kg. So với những đứa trẻ trong xóm, bé thấp và nhẹ cân hơn hẳn. Đành rằng con thỉnh thoảng bỏ bữa, tôi sẵn sang cho nhịn. Vậy nhưng bỏ bữa nguyên một tuần liền không thấy đói thì liệu có bà mẹ nào còn dám dửng dưng? Trẻ nhỏ ham chơi không thích ăn thì nếu không có vài lần đòn roi “cho nhớ”, liệu lần sau con có ăn ngoan? Mẹ chồng và chồng đều không hiểu cho tôi, họ trách mắng tôi không biết chăm con.

Bé Bông từ bé vốn đã không chịu ăn, dù cả nhà có bày cách nào thì cũng không thay đổi được gì. Mỗi sáng tôi đều phải đánh vật hơn tiếng đồng hồ với bé, quát tháo la mắng đủ kiểu con mới chịu ăn. Do phải đi làm, nên bữa trưa ở nhà của bé sẽ do mẹ chồng phụ trách. Nhưng cách mà mẹ chồng cho con ăn tôi không đồng ý với kiểu chiều con như vậy. Trẻ sẽ “được đằng chân lân đằng đầu”. Mỗi bữa lại phải bế con đi rong hết nhà nọ đến nhà kia, mấy tiếng đồng hồ mới ăn được bát cơm. Làm thế tôi thấy vô cùng xầu hổ với bà con lối xóm.

Trẻ lười ăn từ những thói quen sai lầm của người lớn
Mặc kệ ai nói mẹ thất bại mới phải đánh con, tôi chỉ cần con ăn ngoan, đàng hoàng hết bát cơm thì đánh vài lần cho nhớ cũng được. (ảnh minh hoạ)

Do con bé quen được bà nội bế đi ăn như thế, nên cứ đến bữa lại đòi đi, nhất quyết không chịu ngồi yên một chỗ để ăn. Ngồi vào bàn, con đã không chịu ăn còn nghịch ngợm, không chịu để mọi người ăn ngon miệng. Mỗi lần như vậy, tôi lại phải dùng tới “biện pháp mạnh”. Nhìn con thỉnh thoảng bị mẹ quát, doạ đánh đến vừa ăn vừa mếu tôi cũng đau lòng lắm. Nhưng không làm thế, thử hỏi có xong được bữa cơm?

Để tránh ảnh hưởng tới bữa ăn cả nhà, tôi thường phải bón cho Bông ăn trước. Đến giờ ăn, mẹ thì lăm lăm cây roi, con thì khóc thút thít, ầm ĩ cả nhà. Có lần tôi nghe mẹ chồng nói với bố chồng tôi rằng “đi làm mãi chẳng sao, về đến nhà là ầm ĩ”. Bà thậm chí đã từng giành con khỏi tay tôi và nói “để tôi cho nó ăn, chị làm nó khóc hết nước mắt rồi. Nó còn nhỏ biết cái gì mà la mắng nó, lúc này nó không muốn ăn thì tí bón tiếp, ép quá làm gì”. Tôi cũng rất buồn. Nhưng rồi lại nghĩ, tôi có thể mang tiếng người mẹ xấu, không được vừa mắt mẹ chồng nhưng tôi phải tập cho con đi vào quy củ, không phải muốn gì cũng được, chiều con quá là hại con.

Mẹ chồng đã vậy, ngay cả đến chồng cũng không ủng hộ tôi. Anh tán thành với cách cho con đi ăn rong của mẹ, hơn nữa còn mua rất nhiều đồ chơi cho con, chỉ cần con chịu ăn thì sẽ có quà cho con. Tôi nói với chồng làm thế là hại con, chứ không phải giúp con, không rèn cho con ăn uống tử tế thì sau này đi mẫu giáo làm sao cô giáo chỉ quan tâm đến một mình con mình được. Rồi đến lúc đấy, người chịu thiệt chỉ có con mình thôi. Anh thản nhiên đáp “sau này cho con học trường tư, học lớp ít người, rồi mỗi tháng “tận tình” nhờ cô giáo giúp đỡ”.

Không biết khuyên chồng và mẹ chồng ra sao, tôi chỉ biết dạy con theo cách của tôi. Có buổi tối, lúc tôi đang cho con ăn, chồng đi làm về thấy cảnh con khóc, nhất quyết không chịu ăn. Anh quay ra mắng tôi “cô làm mẹ kiểu gì mà suốt ngày mắng con thế hả, có mỗi việc cho con ăn cũng không xong”. Lúc đấy, tôi cảm thấy rất ấm ức, không ai đứng về phía tôi, ai cũng chỉ trích tôi.

Nhìn con mình vâng lời, chịu khó ăn thì bà mẹ nào cũng thích. Tôi cũng muốn không cần dùng đòn roi, không cần thúc ép, không cần mắng mỏ mà con vẫn ăn ngon, ăn giỏi. Chỉ những người mẹ có con biếng ăn mới hiểu tâm trạng này của tôi. Tôi sợ khi phải nghe mẹ chồng nói “cô không sợ cứ mắng con thế, sau này nó ghét cô ah?”. Tôi sợ lắm chứ, rất sợ là đằng khác, nhưng tôi chỉ muốn tốt cho con. Liệu tôi có thể làm gì hơn?

Theo tâm sự của độc giả Nguyễn Lê Thanh (Thành Công, Hà Nội)

(khampha.vn)

Chính thói quen của mẹ làm con lười ăn, ăn chậm

Con tôi nuôi 4 năm nay chưa bao giờ tôi phải vất vả chuyện cho con ăn trong khi nhiều chị em “kêu trời” vì con lười ăn.

Cho con ăn ra sao để không vất vả? Làm cách nào để cho con ăn một cách ngon lành? Mẹ nên làm gì để không tạo căng thẳng trong mỗi bữa ăn?…Đây có lẽ là thắc mắc, trăn trở của rất nhiều mẹ Việt đang vướng phải. Tôi phải thừa nhận rằng, hiện nay ngày càng có nhiều bà mẹ kêu ca về các bữa ăn dành cho con, họ coi đó như là một cuộc chiến không có hồi kết. Có thể nói ăn là một trong những hoạt động sung sướng trong cuộc đời của con người, vậy tại sao mẹ lại biến bữa ăn thành cơn ác mộng cho cả con lẫn mẹ.

Bản thân tôi cũng là một người mẹ đang nuôi con nhỏ, bé Cindy năm nay lên 4 tuổi và tôi phải tự hào nói rằng mình không bao giờ phải đau đầu về chuyện ăn uống của con. Trẻ thì hoàn toàn không thể biết cách tự làm mình hư hỏng, chỉ có bố mẹ dạy con ăn uống “hư hỏng” như thế nào từ những bước đầu tiên mà thôi.

Ngay từ khi có con tôi đã quyết định đánh “phủ đầu” với những ý định thuê osin trông con, chạy theo con từng bước để mong bón cho con được thìa cơm hay phải cố gắng nhồi nhét, ép buộc ăn uống để con trở nên béo tốt khỏe mạnh. Tôi không hề tán thành với những cách làm trên của một số mẹ Việt, họ cần biết rằng làm như vậy chỉ gieo thêm thói quen, tật xấu cho con nhỏ chứ không hề có lợi lộc gì.

Tôi đã từng phải hãi hùng nhìn cảnh cô bạn tôi “cố sống cố chết” ép con ăn, hai tay hai đứa, vừa la vừa mắng, vậy mà các con vẫn thi nhau phun trong nước mắt. Tôi cũng sợ cảnh cả nhà phải thi nhau làm trò đùa chỉ với hi vọng con có thể há mồm để mẹ dễ dàng đút từng miếng bột, thìa cơm. Tôi cũng phải giơ cao tay thán phục trước những người bà, người mẹ “marathon” có thể chạy theo con hàng giờ với bát cơm trên tay. Nhìn thấy những cảnh tượng đó, tôi chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm và tự nghĩ rằng “may mà mình không phải rơi vào tình cảnh đó”.

Không phải ngẫu nhiên mà tôi trở thành một người mẹ nhàn trước mỗi bữa ăn của con, tất cả đều phải có bí quyết và học hỏi từ những người đi trước. Chính nhờ vậy, khi cho Cindy đi mẫu giáo, tôi không cần phải quá lo lắng chuyện ăn uống của con, bởi bé có thể ngồi một chỗ tự xúc ăn ngon lành trong khi các bạn khác thì khóc mè nheo đòi mẹ.

Trẻ lười ăn từ những thói quen sai lầm của người lớn
Nhồi nhét trẻ ăn quá nhiều cũng khiến bé sinh ra chứng sợ ăn (Ảnh minh họa)

Không phải cứ cho con ăn nhiều là tốt

Muốn chấm dứt “cơn ác mộng” này, mẹ cần biết nên cho con ăn bao nhiêu là đủ, cho con ăn không phải cứ nhiều là tốt. Hiện nay, thức ăn dành cho trẻ nhỏ ngày càng đa dạng và phòng phú, mỗi món lại có một tác dụng riêng biệt. Chính sự phong phú, đa dạng đó, khiến nhiều mẹ phải đắn đo suy nghĩ nên và không nên cho con ăn gì. Trên thực tế, tôi nhận thấy, có rất nhiều mẹ kém hiểu biết nên đã “tha lôi” đủ thứ “sơn hào hải vị” về cho con với ý nghĩ ăn càng nhiều đồ bổ sẽ khỏe mạnh, thông minh học giỏi.

Tuy nhiên, các mẹ cần biết rằng, khi còn nhỏ dạ dày của trẻ không có đủ sức chứa như người lớn, dó đó bé sẽ không thể tiếp nhận mọi đồ ăn mà mẹ nhồi nhét trong cùng một thời điểm. Mỗi giai đoạn phát triển của các bé, mẹ cần phải lên kế hoạch thực đơn với khẩu phần cũng như dinh dưỡng phù hợp, tuổi nào nên ăn gì và tránh gì các mẹ cần phải nắm rõ trong lòng bàn tay. Đừng để sự thiếu hiểu biết của mình ảnh hưởng đến sở thích ăn uống của con.

Chỉ nên cho con ăn lúc con cần

Trẻ nhỏ không có khả năng chịu đói cao như người lớn, chính vì vậy chỉ cần đói thì các con sẽ tự biết kêu mẹ. Khi bé, trẻ dùng tiếng khóc để báo hiệu cho mẹ rằng “bụng của  mình đang biểu tình”, tuy nhiên không phải tiếng khóc nào cũng là minh chứng trẻ đang đói, các mẹ cần căn cứ thêm vào khoảng thời gian cho con ăn trước đó. Khi lớn hơn, các bé sẽ biết đưa ra yêu cầu và đòi hỏi của mình trước mỗi bữa ăn, do đó các mẹ không cần phải quá lo lắng việc nên cho con ăn lúc nào là hợp lý.

Việc các mẹ cho con ăn lúc bé không đói sẽ khiến bé nhanh chóng chán ăn và về lâu dài sẽ sinh ra chứng sợ ăn. Chính bản thân tôi cũng từng lâm vào tình trạng con không đói nhưng mẹ vẫn tỉ mẩn chế biến cho con ăn. Kết quả thì sao, con khóc không ăn, mẹ thì mất công chế biến. Sau một vài lần như vậy, tôi rút kinh nghiệm chỉ cho ăn lúc nào con đói, và đôi khi để trẻ đói một chút cũng không sao.

Cho con ăn chậm mà chắc

Tôi nhận thấy, nhiều mẹ hiện nay khi cho con tiếp xúc với một món ăn mới đều bỏ qua giai đoạn thử nghiệm mà nhanh chóng nhảy sang quá trình ăn uống “dồn dập”. Người lớn khi tiếp xúc với một điều mới mẻ cũng cần có thời gian để thích nghi huống chi là trẻ nhỏ. Không những vậy, một số mẹ còn mắc thói quen hay giục con ăn nhanh, con chưa kịp nhai hết cơn trong mồm đã vội vàng “nhồi” cho con thìa khác. Vậy thử hỏi làm sao mà trẻ không đùn không chớ ra được.

Cindy khi mới bước vào gia đoạn ăn dặm, tôi không dám cho con ăn nhiều một lúc, mới đầu chỉ cho con ăn từng thìa nhỏ, nhận thấy con có dấu hiệu không muốn ăn, tôi cũng không hề thúc ép, nhồi nhét. “Có công mài sắt có ngày nên kim”, nếu tôi kiên trì từng ít một mỗi ngày, con cũng nhanh chóng nắm bắt được mùi vị món ăn mới và dễ dàng tiếp nhận hơn.

Hãy nhớ tạo cho con một bữa ăn vui vẻ bên gia đình

Một phần tạo nên cuộc chiến ăn uống giữa mẹ và bé chính là không khí xung quanh bàn ăn của con. Có nhiều bé sợ ăn chỉ vì yếu tố tâm lý vì vậy khi cho bé ăn mẹ phải tạo không khí vui vẻ để giúp con có cảm giác ngon miệng hơn. Cách tốt nhất là các mẹ hãy tạo điều kiện cho bé ăn cùng gia đình, ngồi ăn cùng con sẽ giúp con có thêm hào hứng khi ăn và đó cũng là cách để con quan sát người lớn ăn, học cách ăn.

Một điểm nữa khi cho bé ăn cùng gia đình là nói không với phàn nàn và kêu ca, một khi đã ngồi vào bàn ăn bố mẹ nên tiết chế để tránh tạo ra không khí căng thẳng bởi ăn uống mà áp lực thì không ai ăn được. Nếu mẹ tạo ra một bầu không khí “u ám” sẽ khiến trẻ sợ hãi và lâu ngày hình thành thói quen sợ ăn.

Đối với tôi, bữa ăn là lúc cả gia đình được quây quần và vui vẻ bên nhau nên không tội gì tôi lại phá hỏng không khí đó. Nếu chắng may Cindy có lười ăn thì tôi cũng không nặng nhẹ với con, bởi tôi biết trẻ chỉ thực sự tự giác ăn khi thấy hứng thú.

Theo chia sẻ của độc giả Minhtuyet…@… (Khám phá)

‘Ép ăn, trẻ chưa tiết dịch vị thì ăn vào rồi cũng ra luôn’

Tiến sĩ giáo dục Vũ Thu Hương chỉ ra những sai lầm của cha mẹ khi đối phó với trẻ biếng ăn.

Tiến sĩ Vũ Thu Hương, Giảng viên trường Đại học Sư phạm Hà Nội, tác giả của nhiều cuốn sách về nuôi dạy trẻ như “Cha mẹ là số phận của con cái”, “Sách dạy kỹ năng sống cho trẻ, “Chuyện của bé Đa”…mới đây đã có một bài viết vô cùng thú vị chia sẻ về phương pháp rất đặc biệt của chị khi con biếng ăn, sợ ăn.

Trên trang facebook cá nhân, TS Vũ Thu Hương đã đưa ra những gợi ý, tư vấn dành cho các mẹ đang có con ở lứa tuổi “khó khăn ăn uống” được nhiều chị em hưởng ứng, tán đồng.

Được sự đồng ý của TS Vũ Thu Hương, xin chia sẻ đến các bà mẹ vài viết rất bổ ích này:

Một đứa trẻ bị bóp mồm tống cháo vào, không được chuẩn bị tâm lý để tiết ra nước bọt và dịch vị thì thức ăn có vào dạ dày cũng không đủ dịch để tiêu hóa thức ăn

Quá trình tiêu hóa là một hoạt động sinh lý phức tạp được hoàn thành bởi tác dụng liên hoàn cơ năng và hóa học, dưới sự điều tiết của thần kinh. Vậy yếu tố thần kinh ở đây tác dụng gì? Các hoạt động ăn của trẻ đều được các cơ quan thần kinh phối hợp với các cơ quan tiêu hóa để thực hiện. Do vậy, các yếu tố tâm lý khi ăn tác động cực kì nhiều đến hiệu quả ăn uống.

Ví dụ nhé: Một người lớn có chuyện không vui thì ăn không thấy ngon miệng. Khi lo lắng thái quá hoặc quá buồn thậm chí họ còn bỏ ăn. Vì thế, nếu cho ăn với tâm lý bất ổn, chắc chắn hiệu quả của quá trình tiêu hóa không cao.Tâm lý tác động nhiều nhất đến khả năng tiết nước bọt ở miệng, dịch vị dạ dày và việc co bóp của thực quản, của dạ dày….

Một đứa trẻ bị bóp mồm tống cháo vào, nó không được chuẩn bị tâm lý để tiết ra nước bọt và dịch vị thì thức ăn có vào dạ dày cũng không đủ dịch để tiêu hóa thức ăn. Số thức ăn đó có vào miệng thì cũng sẽ bị tống khứ ra ngoài theo đường tự nhiên mà lượng dinh dưỡng được cung cấp cho cơ thể vẫn không cao (thậm chí không có).

Ép trẻ ăn khiến con tổn thương dạ dày

Khi bị ép ăn, đứa trẻ nhai rất ít, thức ăn còn quá thô, khi đi qua thực quản vào dạ dày, nó sẽ khiến cơ quan này phải làm việc nhiều hơn, vì thế khả năng trẻ bị tổn thương dạ dày là khá cao. Đó là chưa kể tống quá sốc còn khiến thực quản bị ép đột ngột sẽ co bóp mạnh mà tống khứ thức ăn ngược trở lại miệng.

Một người bình thường khi ngửi hoặc nhìn thấy một món đồ ăn yêu thích, tự dưng nước miếng tứa ra. Như vậy, tâm lý tác động rất lớn đến quá trình tiết dịch vị và nước bọt. Mà hai chất dịch này lại có giá trị quyết định đến quá trình tiêu hóa, thu thập dinh dưỡng của con người. Nếu cho con ăn khi con thực sự thèm thì dù một miếng nhỏ cũng có giá trị hơn cả 1 bữa đại tiệc khi con bị nhồi nhét.

Thời gian xả hết thức ăn ra khỏi dạ dày phụ thuộc vào loại thức ăn, thường cần 3-4 giờ. Chưa đến hết khoảng thời gian này, con đã bị tống thức ăn vào miệng có nghĩa là các cơ quan trọng hệ thiêu hóa không được nghỉ ngơi chút nào, phải hoạt động liên tục, rất dễ gây hại cho sức khỏe của trẻ.

Với số bữa ăn quá dày đặc, món cũ chồng lên món mới, lượng dịch vị tiết ra để tiêu hóa thức ăn sẽ cần rất nhiều. Vì thế, con sẽ có cảm giác mệt mỏi và chán ăn.  Cho con tiếp xúc với thực phẩm bằng các giác quan chính là cách tốt nhất để đánh thức cảm xúc ăn uống của con.

Trẻ lười ăn từ những thói quen sai lầm của người lớn
Nếu cho con ăn khi con thực sự thèm thì dù một miếng nhỏ cũng có giá trị hơn cả 1 bữa đại tiệc khi con bị nhồi nhét. (ảnh minh hoạ)

Nếu một đứa trẻ hoàn toàn không có cảm xúc thèm ăn thì chắc chắn cháu đã bị bệnh gì đó rất trầm trọng rồi. 

Cho con tự làm đồ ăn, cho con tự bốc ăn chính là phương thức hay nhất để đánh thức cảm giác thèm ăn, tạo động lực ăn uống của con. Giãn cách các bữa ăn hợp lý (3 – 4h/bữa), giảm số bữa ăn xuống 3 bữa/ngày sẽ thấy con ăn tốt hơn.

Trẻ em là sinh vật, đương nhiên trẻ sẽ có nhu cầu ăn và thèm ăn khi thấy có thức ăn hoặc khi dạ dày đang rỗng. Nếu một đứa trẻ hoàn toàn không có cảm xúc thèm ăn thì chắc chắn cháu đã bị bệnh gì đó rất trầm trọng rồi. Còn không, chỉ có việc ép ăn tạo ra sự lười ăn vô đối này thôi.

Ngừng ép con ăn, cho con tạm thời dở hơi độ vài ngày sẽ không làm con chết mà làm hồi phục lại cảm giác ăn uống của con. Dạ dày là cơ quan có khả năng co giãn, nếu các cha mẹ cảm thấy con ăn quá ít, hãy bổ sung 1 chén sữa nhỏ ngay sau khi con buông bát. Làm liên tục 1 tháng rồi bỏ chén sữa, dạ dày đã bị làm cho giãn ra mà lại thiếu thức ăn sẽ đánh tín hiệu lên não để con thèm ăn và ăn nhiều hơn.

Các cha mẹ chú ý, chén sữa nhỏ thôi, nếu to quá có thể làm con bị quá tải và dẫn đến nôn trớ đấy. Lại 1 ngày xuân nóng hơn thiêu. Chúc mọi người kiên nhẫn với mùa hè El nino“, Tiến sĩ hài hước chia sẻ.

Theo Tuệ Linh (Khám Phá)

Sai lầm dinh dưỡng của mẹ khiến trẻ sụt cân

Đừng ngạc nhiên khi thấy con mình lại gầy hẳn đi trong mấy ngày Tết nếu mẹ còn duy trì những quan niệm sai lầm về dinh dưỡng dưới đây.

Cứ mỗi dịp Tết đến là nhiều ông bố bà mẹ lại lo lắng cuống quýt vì sợ con mình sụt mức cân nặng chuẩn. Dưới đây là những sai lầm cần tránh trong cách chế biến và xây dựng thói quen ăn uống cho các bé để bé không bị sụt cân chỉ vì ăn uống sai cách trong ngày Tết.

Đun đi đun lại các món ăn nhiều lần

Ngày Tết, các gia đình có thói quen nấu các món với số lượng lớn để tích trữ, rồi sau đó đun đi đun lại món ấy nhiều lần, ăn trong nhiều ngày. Do ăn các thức ăn cũ, được hâm đi hâm lại quá thường xuyên, trẻ rất dễ bị ngán, không thể ăn được nhiều vào bữa chính. Bên cạnh đó, đồ ăn nấu lại nhiều lần bị hao hụt đi đáng kể thành phần dinh dưỡng. Chưa kể, còn có những món có thể sản sinh ra độc tố khi đun lại lần hai như cần tây, trứng, nấm,… Thời nay hàng hóa sẵn có, dễ mua bán, cha mẹ nên loại bỏ thói quen tích trữ đồ ăn và thay bằng việc ăn đồ ăn nóng sốt trong ngày, tránh tình trạng trẻ sụt cân vì ăn đồ thiếu chất dinh dưỡng.

Để trẻ tự do ăn vặt

Những món ăn như hạt hướng dương, hạt bí, bánh, kẹo, mứt, nước ngọt,… luôn sẵn có trong những ngày Tết khiến sở thích ăn vặt của trẻ càng được dịp “thể hiện”. Đi chơi xuân, đến nhà ai chúc Tết, trẻ cũng được này ra trước mắt hàng loạt món đồ ăn vặt mà ngày bình thường bố mẹ vốn hạn chế. Chính điều này khiến trẻ bị ngang dạ nhanh chóng, khộng còn cảm giác muốn ăn các lương thực phẩm chính. Mặc dù trẻ ăn suốt ngày nhưng vẫn không nạp đủ năng lượng, các chất dinh dưỡng cần thiết để phát triển.

Trẻ lười ăn từ những thói quen sai lầm của người lớn

Cứ mỗi dịp Tết đến là nhiều ông bố bà mẹ lại lo lắng cuống quýt vì sợ con mình sụt mức cân nặng chuẩn.  (Ảnh minh họa)

Giờ ăn bị xáo trộn do đi chơi Tết

Lịch đi chơi Tết dày đặc khiến nếp ăn quen thuộc của trẻ bị xáo trộn, bữa ăn chính có thể bị bỏ qua trong khi cả ngày lại ăn vặt nhiều món giữa chừng.

Chế độ ăn ngày Tết thiếu cân bằng

Mâm cỗ Tết chủ yếu gồm toàn những món chứa nhiều chất đạm, béo, nhiều thịt cá mà thiếu rau xanh và hoa quả, dẫn đến việc trẻ thiếu chất xơ cùng các vitamin, khoáng chất để bộ máy tiêu hóa có thể hoạt động tốt. Do đó, trẻ rất dễ mắc các vấn đề về tiêu hóa như khó tiêu, tiêu chảy, táo bón,… trong những ngày này, cơ thể kém hấp thụ hơn hẳn, vì vậy mà dẫn đến tình trạng sụt cân.

Sử dụng thực phẩm chế biến sẵn

Tuy các loại thực phẩm chế biến sẵn rất tiện lợi, tiết kiệm thời gian của người nội trợ nhưng chúng lại ẩn chứa nguy cơ ngộ độc thực phẩm, lây nhiễm vi khuẩn rất cao. Ăn các thực phẩm này trong một thời gian dài khiến trẻ bị rối loạn tiêu hóa, cơ thể khó có thể hấp thụ các chất dinh dưỡng một cách tối ưu.

Theo Gia Thành (theasianparents) (Khám phá)

loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *